ก็เหนื่อยมาพอแล้ว
kɔ́ nʉ̄ai mā phɔ́ lɛ́ɛo
กับทางที่แสนไกล
kàp thāng thîi sǎen klai
ให้เหนื่อยต่อไปก็ทรมาน
hây nʉ̄ai tɔ̀ɔ pai kɔ́ thɔ́ramān
เปรียบดั่งหยาดเม็ดฝน
bprīep dāng yàat mèt fǒn
ร่วงหล่นบนพื้นทราย
rûang lòn bon phʉ̂n sāi
คือความในใจของฉันกับเธอ
khʉ̄ khwām nai jai khǎng chǎn kàp thə
เพราะว่ารักเราจึงทำร้ายกันเอง
phrɔ́ wâa rák rao jɯ̄ng tham ráai kan ēng
และเพราะว่าฉันและเธอ
lɛ́ phrɔ́ wâa chǎn lɛ́ thə
ไม่อาจจะทนและฝืน
mái àat jà thon lɛ́ fʉ̄n
เคยรักกันมากแค่ไหน
kheuy rák kan māk khɛ́ nǎi
ก็เสียใจเท่านั้น
kɔ́ sīa jai thâo nán
ฉันขอให้เธอปล่อยมือ
chǎn khɔ̌ hây thə̄ bplɔ̀i mʉ
และทิ้งฉันไว้อย่างนั้น
lɛ́ thîng chǎn wái yàang nán
หมดรักกัน อย่าฝืนมันอีกเลย
mòt rák kan, yà fʉ̄n man ìik lə̄oi
แค่คนหมดรักกัน
khɛ́ khon mòt rák kan
เคยรักกันมากแค่ไหน
kheuy rák kan māk khɛ́ nǎi
ก็เสียใจเท่านั้น
kɔ́ sīa jai thâo nán
ฉันขอให้เธอปล่อยมือ
chǎn khɔ̌ hây thə̄ bplɔ̀i mʉ
และทิ้งฉันไว้อย่างนั้น
lɛ́ thîng chǎn wái yàang nán
หมดรักกัน อย่าฝืนมันอีกเลย
mòt rák kan, yà fʉ̄n man ìik lə̄oi
ปิดฉากลงตรงนี้
bpid chāk lōng trɔ́ng n
ไม่ต้องไปโทษใคร
mái tɔ̂ng pai thôt khrai
ให้จบกันไปก็แค่บอกลา
hây jòp kan pai kɔ́ khɛ́ bɔ̀k lā
เคยดีสักแค่ไหน
kheuy dii sàk khɛ́ nǎi
ก็อย่าไปเสียดาย
kɔ́ yà pai sīa daai
ให้รักมันตายพร้อมฉันกับเธอ
hây rák mân tàai phrɔ́m chǎn kàp thə
เพราะว่ารักเราจึงทำร้ายกันเอง
phrɔ́ wâa rák rao jɯ̄ng tham ráai kan ēng
และเพราะว่าฉันและเธอ
lɛ́ phrɔ́ wâa chǎn lɛ́ thə
ไม่อาจจะทนและฝืน
mái àat jà thon lɛ́ fʉ̄n
เคยรักกันมากแค่ไหน
kheuy rák kan māk khɛ́ nǎi
ก็เสียใจเท่านั้น
kɔ́ sīa jai thâo nán
ฉันขอให้เธอปล่อยมือ
chǎn khɔ̌ hây thə̄ bplɔ̀i mʉ
และทิ้งฉันไว้อย่างนั้น
lɛ́ thîng chǎn wái yàang nán
หมดรักกัน อย่าฝืนมัน
mòt rák kan, yà fʉ̄n man
เคยรักกันมากแค่ไหน
kheuy rák kan māk khɛ́ nǎi
ก็เสียใจเท่านั้น
kɔ́ sīa jai thâo nán
ฉันขอให้เธอปล่อยมือ
chǎn khɔ̌ hây thə̄ bplɔ̀i mʉ
และทิ้งฉันไว้อย่างนั้น
lɛ́ thîng chǎn wái yàang nán
หมดรักกัน อย่าฝืนมันอีกเลย
mòt rák kan, yà fʉ̄n man ìik lə̄oi
เคยรักกันมากแค่ไหน
kheuy rák kan māk khɛ́ nǎi
ก็เสียใจเท่านั้น
kɔ́ sīa jai thâo nán
ฉันขอให้เธอปล่อยมือ
chǎn khɔ̌ hây thə̄ bplɔ̀i mʉ
และทิ้งฉันไว้อย่างนั้น
lɛ́ thîng chǎn wái yàang nán
หมดรักกัน อย่าฝืนมันอีกเลย
mòt rák kan, yà fʉ̄n man ìik lə̄oi