Nỗi ám ảnh trên những Bậc Cầu Thang
Verse 1:
Mong manh mong manh như bước đi trên sợ chỉ.
Cánh tay giang rộng và đôi mắt nhắm.
Bước chân mông lung trong hồi ức.
16 bậc cầu thang mòn vẹt những năm tháng.
Những vết thương chưa liền da, hằn in trên cơ thể.
Ấu thơ ai đã bước đi rồi trượt ngã trong tuyệt vọng.
Những bậc cầu thang tối tăm mà đôi chân hèn nhát.
Bridge:
Nhìn xung quanh mơ hồ, tìm kiếm những bám víu cho ta.
Nâng ta bước lên những nấc thang.
Hụt hẫng bước chân, khoảng khongo cào xé trái tim ta.
Ngăn ta bước nỗi sợ hãi.
Chorus:
Nỗi ám ảnh theo năm tháng.
Hèn nhát vây quanh ta.
Vượt qua bóng đêm tìm ánh sáng.
Khoảng không vô hình tan biến.
A Obsessão nas Escadas
Verso 1:
Frágil, frágil como um passo na borda.
Braços abertos e o olhar perdido.
Pés vacilantes na névoa da incerteza.
16 degraus gastos ao longo dos anos.
As feridas ainda não cicatrizaram, marcadas na pele.
Quem já desceu e caiu no abismo?
Mas as escadas me levam a um lugar onde a coragem é fraca.
Ponte:
Olho ao redor, buscando algo para me segurar.
Me levantando nos degraus que me sustentam.
Cansado de vacilar, o coração rasgado em pedaços.
Milhões de passos em meio ao medo.
Refrão:
A obsessão me acompanha ao longo dos meses.
A covardia me cerca.
Superando a sombra em busca da luz.
O vazio invisível se desfaz.
Composição: Vi, T DzũNg