DAU CHAN DIA DANG
Trời buông gió và mây về ngang bên lưng đèo
Mùa xanh lá loài sâu ngủ quên trong tóc chiều
Cuộc đời đó nửa đêm tiếng ca lên như than phiền
Bàng hoàng lạc gió mấy miền
Trùng trùng ngoài khơi nước lên sóng mềm
Ngựa buông vó người đi chùng chân đã bao lần
Nửa đêm đó lời ca dạ lan như ngại ngùng
Vùng u tồi loài sâu hát lên khúc ca cuối cùng
Một đời bỏ ngõ đêm hồng
Ngoài trời còn dâng nước lên mắt em
Tiếng ca bắt nguồn từ đất khô, từ mưa gió từ vào trong đá xưa
Ðến bây giờ mắt đã mù, tóc xanh đen vầng trán thơ
Dòng sông đó loài rong yên ngủ sâu
Mới hôm nào bão trên đầu, lời ca đau trên cao
Ngàn mây xám chiều nay về đây treo lững lờ
Và tiếng hát về ru mình trong giấc ngủ vùi
Rồi từ đó loài sâu nửa đêm quên đi ưu phiền
Để người về hát đêm hồng, địa đàng còn in dấu chân bước quên.
A Canção do Dia
O vento sopra e as nuvens passam ao lado da estrada
A estação verde das folhas esconde os insetos no cabelo
A vida lá é uma canção que a noite canta como um lamento
Atordoado, o vento balança as folhas
Lá fora, as ondas do mar se agitam
Os cavalos soltam as rédeas, os pés afundam na lama
A noite traz a canção que se espalha como um sussurro
Na região sombria, os insetos cantam a última melodia
Uma vida se esconde na noite escura
Fora, as águas sobem até o seu rosto
A canção brota da terra seca, do vento que entra na grama
Agora, os olhos já estão embaçados, o cabelo verde brilha na testa
O rio tem algas que se escondem
Toda vez que a tempestade vem, a canção se eleva lá em cima
Mil nuvens cinzas hoje se penduram no céu
E a canção embala a si mesma na sensação de sono profundo
Então, os insetos da noite esquecem de ir embora
Para que as pessoas possam cantar na noite escura, a luz ainda deixa marcas dos passos esquecidos.